Thứ sáu,2/10/2012,2:27 PM

Tôi là nỗi nhục của gia đình vì học nghề giáo mà đi rửa chén

Tốt nghiệp sư phạm, một nghề được xem là cao quý nhưng giờ đây tôi chỉ là một người phụ việc cho quán ăn.

Các bạn có biết sau khi tốt nghiệp cao đẳng sư phạm ra, những sinh viên như chúng tôi phải làm gì không? Có phải chúng tôi được đào tạo để làm giáo viên không? Rất nhiều câu hỏi tôi muốn gửi đến những ai đang công tác trong lĩnh vực này.

Từ khi ra trường chưa một ngày nào tôi thấy hãnh diện vì cái tiếng giáo viên kia. Những bạn học của tôi, đứa thì đi phụ quán phở với mức lương 600.000 đồng/tháng, đứa thì dọn buồng phòng, đứa thì chỉ biết dạy kèm từ năm này đến năm nọ, đứa thì đi rửa chén, đứa làm công nhân...

Tôi thì công việc khổ cực nào cũng làm hết rồi: buồng phòng, rửa chén, rửa ly, phục vụ… Chúng tôi được học để làm công việc này sao? Nhiều lúc chúng tôi ngồi lại và an ủi nhau rằng: "Cứ đợi rồi một ngày sẽ có công việc”. Nhưng đợi đến khi nào đây? Hôm qua bố tôi nói tôi là nỗi nhục nhã của gia đình vì được ăn học mà lại làm cái nghề không cần học cũng làm được, tôi đã khóc nhiều lắm.

Tôi chỉ muốn kiến tiền tự lo cho mình thôi và lo kiếm tiền học ngành khác. Chắc cả đời này tôi không làm giáo viên được rồi. Tôi không mơ nữa vì vừa rồi 1 trường ở Nha Trang thiếu giáo viên do có một giáo viên qua đời vì bệnh, nhờ sự quen biết của gia đình dù không thân lắm nên tôi được vào dạy hợp đồng 3 tháng. Sau đó tôi có hỏi nếu được vô biên chế thì sao? Câu trả lời là phải tốn ít nhất 100 triệu, đó là ít nhất thôi.

Tôi đành "bỏ của chạy lấy người" thôi. Tôi bỏ dạy, bỏ mộng làm giáo viên. Hầu như mọi giáo viên trong trường đều phải lo khoản đó. Tôi chạy bàn chỉ có 800.000 đồng/tháng và tôi thấy đồng tiền quý lắm. Sao lại như vậy? Lớp tôi có 25 bạn nhưng chỉ 3 bạn đi dạy và chỉ có 1 người được vào biên chế chính thức.

Tôi sợ, sợ một ngày đang phục vụ, rửa chén, có một học sinh đã đi thực tập gặp tôi và hỏi: "Có phải cô thực tập không?”. Tôi rất xấu hổ với gia đình, với bản thân vì học hành 15 năm nhưng kết cục chỉ đi rửa chén cho người ta thôi. Muốn đi dạy kèm bây giờ cũng phải đóng 300.000 đồng cho trung tâm giới thiệu.

Đó là nỗi khổ của riêng tôi thôi. Còn các bạn Châu, Hương không dám ở quê vô Nha Trang làm vì cũng xấu hổ với hàng xóm, gia đình.

Tôi hối hận vì đã học sư phạm. Sau nhiều khổ cực như vậy, tôi tự hỏi: “ Bao giờ mình mới được người ta phục vụ để ăn 1 bữa đàng hoàng?”. Một câu hỏi không biết đến bao giờ mới kết thúc của một cựu sinh viên sư phạm mới ra trường. Một điều ước rất đơn giản mà dường như không thực hiện được.

Nguyễn Đức Thảo Chinh

Vinh quang nằm ở đâu?

"Tôi là nỗi nhục của gia đình vì học nghề giáo mà đi rửa chén"... Vinh quang hay sự cao quý nó không nằm ở việc làm, mà nó phụ thuộc vào người làm nó. Phật đi ăn xin nhưng không vì thế mà nghề ăn xin nó trở nên cao quý..và ngược lại cái việc đi xin bố thí cũng không làm cho Phật trở thành một nỗi nhục của Hoàng gia, vì ông ta là hoàng tử mà. Cho nên tôi không đồng ý với bạn điều đó. Bạn phải trở lại con người của bạn, nhìn nhận xem nỗi khổ thực sự của mình đến từ đâu và làm sao để tiêu trừ nó, giống như một bác sỹ khám bệnh, bạn phải lắng nghe mình xem các biểu hiện của buồn khổ thế nào, sau đó bạn đi tìm nguyên nhân, khi có nguyên nhân rồi bạn sẽ tìm ra đúng phương thuốc cho bản thân mình.

Đôi lúc chúng ta hay nhầm tưởng nỗi bất hạnh cùa mình la lớn lao lắm, dường như không ai khổ bằng ta, ta sẽ có xu hướng thu lòng mình lại ít lắng nghe hơn và thế giới dường như chẳng còn gì ngoài nỗi đau khổ của mình. Ta sẽ quên đi biết bao điều bình dị tốt đẹp mà cuộc sống ban miễn phí cho ta, những thứ mà chẳng cần phải có quyền lực hay tiền bạc mới có thể mua được. Tôi cần bạn thật bình tĩnh, không tìm tòi, không suy nghĩ gì thêm vì bạn đang không ở trong một tư thế thích hợp để quyết định hay làm điều gì đó. Khi bạn bình tĩnh đủ lâu bạn sẽ nhìn nhận khác đi về giá trị cuộc sống, bạn sẽ không cảm thấy tủi hổ vì nghề nghiệp của mình, bạn sẽ không tự dằn vặt khi mà ước mơ của mình không thành hiện thực.

Ai cũng có một ước mơ bạn ạ, nếu như chỉ vì ước mơ mình không thành hiện thực mà buồn chán thì cả thế giới này buồn lắm, bạn tin tôi đi. Vì ai đó ít nhất cũng vài lần thất vọng trong đời. Rửa bát, phục vụ bàn, lau dọn...bạn đang phục vụ cuộc sống đấy. Có điều bạn đã không làm nó với tất cả sự quan tâm của mình nên bạn không nhận ra điều đó. Có thể bạn vừa rửa bát vừa hậm hực lẽ ra mình đang là giáo viên, ban đang lau dọn bạn nghiến răng vì lẽ ra bạn phải là thủ tướng, hay tổng thống. Và cứ thế hàng ngày của bạn chỉ là sự trách móc và hờn giận...

Rửa bát là rửa bát...bạn hãy chú tâm vào nó, dành cho nó sự quan tâm, như thể bạn đang làm cho cuộc đời sạch hơn, bạn tạm hài lòng với công việc hiện tại vì ít ra nó giúp mang lại thức ăn cho bạn dù là tối thiểu nhất. Nếu có cơ hội thì bạn sẽ chuyển nghề, nhưng trong khi chờ đợi cơ hội tới bạn phải làm việc để đáp ưng nhu cầu ăn uống và hoàn cảnh hiện tại của mình. Và hãy làm bất cứ việc nào đó với sự tôn trọng, sự chú tâm...Rồi sự khác biệt sẽ xảy ra trong bạn. Và thế giới sẽ khác đi khi trong bạn có sự thay đổi đó.

 Hãy tin rằng bạn thực sự quý giá, bạn là món đầu tư của thượng đế, không phải tự nhiên bạn được tồn tại. Nếu ai đó thực sự quý mến con người của bạn thì họ sẽ không rời xa bạn dù bạn ở bất cứ vị trí xã hội, hay bạn khoác lên mình bất cứ thứ chức danh nào. Còn ngược lại sự yêu thương, tôn trọng là giả tạo thì bạn nên mừng vì khi bạn đang rửa bát, bạn biết ai yêu con người thực sự của bạn. Chúc bạn sớm tìm lại con người của mình.

Theo Vnexpress

Nhim con

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Các tin đã đưa ngày:
Lien he quang cao