Thứ hai,12/5/2011,9:23 AM

Nỗi oan của mẹ

Tôi lớn lên mẹ không ở bên, có phần thấy tủi thân vì bố lấy vợ khác và có thêm một cu cậu thông minh, kháu khỉnh.
 

Mọi người xung quanh thường thêu dệt giúp tôi hình ảnh một người mẹ thật méo mó, tệ hại, họ nói mẹ là loại chả ra gì, nỡ bỏ con thơ để đi với giai.

 

Sau này khi tôi học cấp ba, mẹ đến tìm tôi, đứng ngoài cổng trường, tôi nhìn như người xa lạ. Mẹ im lặng và nước mắt chảy, rồi mẹ nói xin lỗi, khiến tôi chợt nghĩ hay là những lời châm chọc kia là đúng. Mãi gần đây khi gặp người hàng xóm cũ đã chuyển đi từ hồi tôi còn nhỏ, nghe kể lại mới hay, ngày đó bà nội tôi quá quắt, khét tiếng làng trên xóm dưới, đến giờ bà vẫn cay nghiệt thế, song chỉ mẹ kế của tôi đủ bản lĩnh đương đầu với bà mà không phải bỏ tất cả chạy lấy người như mẹ tôi.

 

Nghe nói ngày ấy mẹ quyết mang tôi đi theo vào Nam nhưng bị nhà chồng bắt giữ lại, vì vẫn nghĩ mẹ sẽ cố ở lại chịu đòn roi, chửi mắng chứ hẳn không chịu được tai tiếng bỏ con. Mẹ bỏ đi có một mình nhưng họ thi nhau bôi xấu, tô vẽ nên một kẻ lăng loàn, đĩ thõa. Và dường như họ đã thành công.

 

Giả sử chuyện đó có thật đi chăng nữa thì nói với đứa trẻ chưa đầy bốn tuổi suốt nhiều năm mà làm gì, để khiến tôi ngày càng nhút nhát, e dè chẳng dám tiếp xúc, chuyện trò với ai. Cũng may, sau đó mẹ đã tìm bến bờ hạnh phúc mới cho mình.

 

Tôi đã từng oán trách mẹ vô tình để tuổi thơ của tôi gặp ác mộng, nhưng giờ lớn rồi, có một gia đình nhỏ, một người chồng yêu thương mình cùng những đứa con ngoan, tôi mới hiểu nỗi khổ của mẹ.

 
Khi tôi sống với mẹ kế, mẹ dạy tôi làm việc mà con gái lớn trong nhà nên biết như nấu nướng, giặt giũ, trông em. Nếu đó là mẹ tôi thì hẳn chẳng có việc gì, nhưng mọi người thấy tôi làm dưới sự hướng dẫn của mẹ kế thì thay vì khen ngợi tôi tuổi nhỏ làm việc nhỏ, họ lại châm chích nói mẹ không tốt, biến con chồng thành Osin, “thành đầy tớ hầu hạ mẹ con nhà nó”, họ nỡ gieo vào đầu óc con trẻ những suy nghĩ đó. Còn bé, tôi chưa hiểu rõ, phân định được đúng sai, nhiều lúc cũng mang lòng oán giận mẹ kế, ganh ghét với em trai.

 

Chiều chuộng con chồng thì bị nghi là cho nó ăn viên đạn bọc đường, rèn giũa thì bị cho là khắc nghiệt, mẹ kế cũng có nỗi khổ và khó không dễ hóa giải.

 

Giờ tôi đã lớn, không còn bị những lời khích bác làm lung lạc tinh thần. Qua đó cũng tự nhủ, sẽ cố gắng giữ gìn hạnh phúc ở trong tay, yêu thương nhiều hơn và không bao giờ được làm tổn thương người khác dù chỉ bằng lời nói.

 

Tôi chỉ ước giá như ngày xưa người lớn hãy truyền vào lòng tôi những điều tốt đẹp hơn, giá những người xung quanh ấy dạy mình cách yêu thương và thông cảm với mẹ. Dạy mình rằng mẹ kế sẽ yêu mình như mẹ đẻ mình, để mình đừng có suy nghĩ tiêu cực, chống đối lại những người thân yêu thì hẳn đã không thi thoảng ngồi nghĩ lại và ân hận vì cách cư xử khi đó.

 

Nỗi oan ấy, hai mẹ đã phải ôm trong lòng suốt nhiều năm.

 

Bình Yên, Dan tri

Nhim con

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
Các tin đã đưa ngày:
Lien he quang cao